Yêu Một Người Thì Có Gì Sai

Share:

dienlanhcaonguyen.com - Sợ tuyệt nhất là khi, sau phân chia tay, cứ như một thói quen, quan sát mãi vào cái màn hình hiển thị điện thoại, tuy nhiên sẽ chẳng tất cả cái tên quen thuộc hiện lên. Cứ ngóng trông mẫu tin nhắn chào buổi sáng, chúc ngủ ngon từ cái người chẳng còn vào cuộc sống của chính bản thân mình nữa.

Bạn đang đọc: Yêu một người thì có gì sai

***

Có đông đảo cuộc hứa không báo trước, giống hệt như có gần như cuộc chia ly không hứa trước.

Anh ấy từng nói một câu cầm cố này,

- bọn họ thường làm tổn thương những người mà mình không thích tổn mến nhất, và chúng ta lại luôn luôn dành cảm tình mù quáng cho người không xứng đáng.

Tình yêu đôi khi khiến con fan ta điên dại, khù khờ tin vào hồ hết thứ không có thật.

- Anh cũng là 1 con fan bình thường, anh cũng mưu cầu niềm hạnh phúc cho riêng mình.

- Vậy hạnh phúc của em, anh đặt tại đâu? Anh lừa dối em không còn lần này tới lần khác, liệu có công bằng với em không?

Chúng ta ai chẳng từng lầm lỡ, tuy vậy chuyện tôi xứng đáng giận duy nhất là, anh không thành thiệt với tôi ngày tự đầu.

*

Hôm ấy, shop chúng tôi đi du lịch cùng nhau, anh để smartphone trên bàn thời điểm anh sẽ tắm, mà bà bầu anh gọi anh liên tục. Tôi có gõ cửa điện thoại tư vấn anh, ảnh chỉ bảo, nghe thứ bảo tý anh hotline lại.

Nhưng chúng tôi không ngờ, đó là một cuộc smartphone định mệnh phá vỡ tất cả mọi kế hoạch lắng đọng của chúng tôi.

Tôi cứ như một kẻ câm lặng, mà lại vẫn nằng nặc đòi đi theo anh tới căn bệnh viện.

- Anh bao gồm con? Từ cơ hội nào? Đứa nhỏ xíu đã được ngay sát hai tuổi rồi... Anh định cất em ư?

Giọng tôi run xấu bật, lao động trí óc trống rỗng không nghĩ được gì nối tiếp cả.

- Xin lỗi, anh định vẫn nói cho em sớm,... Nhưng...

Tôi cười khẩy, vào làn nước mắt.

- sớm là cầm này à? khi nó đã mập từng này?

Tôi bỏ đi, quăng quật chạy một mạch. Ông trời và đúng là thích chọc tức tôi, cứ ngỡ gặp mặt đúng người hiểu mình, yêu thương thương mình thì một ngày đẹp mắt trời phát hiện tại ra bạn ấy tất cả một đứa con.

Khi yêu thương một bạn rồi, nó mới trở ngại để đồng ý sự thật có tác dụng sao.

Anh ấy đứng sau cửa nhà nhà tôi, chúng tôi chỉ cách nhau một cánh cửa hy vọng manh, mà lại sao lại cảm giác như xa muôn trùng vạn dặm.

- Anh xin lỗi, vày đã cất em, tuy vậy em hiểu lý do anh làm vì thế mà. Anh rất sợ vẫn mất em...

Tôi ngăn tiếng nức vào cổ họng, tấm tức nói.

- Vậy anh tất cả từng nghĩ về cho cảm thấy của em không? Anh tất cả từng đặt em vào vị trí của anh ấy để suy nghĩ chưa? Sẽ thế nào lúc em cũng cất giếm anh một đứa con lớn từng đó? Sự ích kỷ của bạn dạng thân anh có vô tư với em không?

- Em nói sẽ không quan trọng tâm tới thừa khứ của anh ý mà, em nói em đã yêu anh của lúc này và tương lai, em quên rồi sao?

Lần này giờ khóc của mình càng to hơn, tôi không muốn nghĩ thêm gì nữa, quá nhức để nghĩ thêm bất kỳ điều gì.

- Em không đon đả nhưng tối thiểu em cần phải biết anh từng tất cả con, và đứa nhỏ xíu sẽ tác động tới tương lai của em cùng anh. Anh hiểu không? Anh biết anh có tác dụng em đau chũm nào không? Chẳng có mối quan hệ nào có thể bền chặt dựa trên sự lừa dối cả.

- Anh về đi, làm ơn... Em muốn ở một mình.

*

Tôi cứ đứng mãi ở đó, tôi cũng ko nghe giờ anh nổ máy.

Tôi cứ chú ý lên bầu trời đêm black những bởi vì sao lấp lánh, mà lại sao cứ bi lụy thê thảm như vậy.

Ước gì tôi không yêu anh các tới vậy, để tôi ra đi một giải pháp dễ dàng.

Tôi lưu giữ anh bao gồm lần anh vẫn hỏi tôi, liệu tôi có gật đầu yêu một người lũ ông đã có lần có một đời vợ không. Tôi chỉ xuề xòa vấn đáp cho qua chuyện, bao gồm sao đâu, chỉ việc mình yêu nhau.

Hóa ra, tình thương thôi là ko đủ, họ cần đề nghị hy sinh, nhẫn nại bao nhiêu trong một mọt quan hệ?

Tôi ngồi uống rượu cho tới ly vật dụng năm, tôi chưa bao giờ say được cả, càng uống chỉ càng tỉnh táo hơn nhưng mà thôi.

- Em nghĩ về chị đề xuất làm sao?

Đứa em quan sát tôi chằm chằm, mãi nó bắt đầu mở lời.

- Chị mong mỏi em nói thật, xuất xắc lời không quá lòng?

- Đừng lòng vòng, thật đi.

- những vết bụi quang không đi sao chị phải đâm sầm vào bụi rậm thế? Vấn đề không hẳn anh ấy chỉ gồm một đời vợ, ngoài ra một đứa con. Phụ huynh liệu có đồng ý không? Rồi chị tất cả hòa phù hợp với đứa con trẻ không?

Tôi đơ mình có tác dụng đổ cả cốc rượu, chính xác là người ngoài cuộc dịp nào cũng có thể có cái quan sát tỉnh apple hơn.

- Chị trước đó chưa từng nghĩ tới, gần như chuyện nó cứ rối tung lên ấy. Chị siêu rất mệt.

- thực chất em không phải là chị, em quan trọng nói chị nên làm gì được, cơ mà hơn ai không còn em mong mỏi chị kiếm được hạnh phúc thật sự. Em ko ở trong quan hệ của nhị người, bắt buộc không thể biết tình cảm của hai bạn tới đâu. Tuy nhiên mà dù rằng chị gồm lựa chọn nạm nào, thì chị buộc phải có nhiệm vụ với nó thôi.

Tôi nhìn mông lung lên nai lưng nhà, ngăn trộn nước mắt hoàn thành rơi.

Chúng tôi gặp gỡ lại nhau trong một ngày nắng và nóng đẹp, đẹp tới chói mắt.

Anh cứ nhìn tôi đăm đăm, còn tôi cứ lảng tránh ánh mắt của anh, tay cứ xoay mẫu pha cà phê.

- ví như anh nói mang lại em biết tức thì từ đầu, chắc chắn rằng em vẫn không tán tỉnh và hẹn hò với anh. điều này là anh sai, anh xin nhận.

Xem thêm: Tiểu Sử Gil Lê Tên Thật Là Gì ? Hình Ảnh 2021 Gil Lê Tên Thật Là Gì

- lý do hai người chia tay?

- Cô ấy phản nghịch anh, quăng quật lại người con anh nuôi.

Anh nói thản nhiên, tựa như câu chuyện của người nào đó.

Tôi chẳng biết nói lời gì ngay khi này, chỉ thấy hình như tôi cảm nhận được sự đau khổ của anh vào trái tim tôi. Chẳng ai mong muốn có một cuộc hôn nhân gia đình thất bại cả, nhưng mà mà cuộc đời thì đâu ai dự kiến được điều gì.

*

Anh đột cười khẩy.

- Vậy nên em nghĩ, những người như anh không xứng đáng được yêu thương thương buộc phải không? Anh đã từng có lần thành thật, nhưng cuối cùng chẳng có ai ở bên cạnh anh cả. Yêu cầu nếu em gồm rời quăng quật anh, thì cũng không vấn đề gì cả, anh phát âm mà.

Lời chia tay tới tận họng rồi, vậy mà tôi vẫn ko nỡ nói ra sau khoản thời gian nghe mọi lời đau xót như thế.

- Anh có thể kể hết hồ hết chuyện cho em nghe được không? loại em cần là sự việc thành thật, nếu như anh nói với em ngay lập tức từ đầu, thì em đỡ tức giận hơn rồi.

Anh chú ý tôi, góc nhìn buồn rười rượi.

- trường hợp ngày từ đầu, anh nói ra, liệu em có đồng ý ở sát bên anh không?

Tôi lặng lặng, cứng họng.

Tôi cũng không có câu vấn đáp cho câu hỏi khó câu trả lời này.

- Em... Còn yêu thương anh không?

- Yêu, rất yêu, nhưng làm thế nào bây giờ. Anh biết thứ khiến cho em âu sầu nhất là gì không? Là cho dù còn yêu, nhưng mà nó chẳng còn đặc biệt quan trọng nữa.

Tôi vứt lửng cái mẩu truyện của cửa hàng chúng tôi ở đó, vùng dậy và bước tiến một mạch cơ mà không giám ngoảnh khía cạnh lại.

Sau hôm đó, tôi vẫn tỏ ra bình thường, chỉ là công ty chúng tôi vẫn chẳng liên hệ gì cả. Tôi vẫn bận bịu với công việc, thỉnh thoảnh đi dạo nhậu nhẹt cùng các bạn bè, nuốm tỏ ra mắc nhất bao gồm thể.

Vẫn học bí quyết giấu nỗi bi thiết sau chia tay bằng những niềm vui giả giối, cất quầng thâm đôi mắt sau lớp phần dày. Nỗi đau bắt đầu ngấm dần dần vào từng ngóc ngách cơ thể.

Nhưng đêm về, khi gồm những khoảng lặng, khi chú ý lên trần nhà, nỗi cô đơn lại hiện hữu một cách đáng sợ.

Sợ tốt nhất là khi, cực kỳ nhớ một người, nhưng quan trọng gặp.

Sợ nhất là khi, bắt buộc chia tay một tín đồ mà lòng còn yêu.

Sợ nhất là khi, lòng cô đơn biết bao, dẫu vậy chẳng nhận thấy sự an ủi yêu mến nữa.

Sợ tốt nhất là khi, những kỷ niệm cứ cầm cố ùa về mỗi lúc tôi trải qua những nơi công ty chúng tôi đã đi qua.

Sợ cứ nghĩ bản thân ổn, nhưng trong trái tim cứ loay hoay day hoàn thành mãi ko thôi.

Sợ độc nhất vô nhị là khi, sau phân chia tay, cứ như 1 thói quen, chú ý mãi vào cái màn hình hiển thị điện thoại, dẫu vậy sẽ chẳng tất cả cái tên thân quen hiện lên. Cứ ngóng trông cái tin nhắn kính chào buổi sáng, chúc ngủ đủ giấc từ cái fan chẳng còn trong cuộc sống của chính bản thân mình nữa.

*

Ngày sinh nhật tôi, đến phiên bản thân tôi còn quên, vậy mà vẫn có một hộp vàng đặt ngay lập tức ngắn sống trước cửa nhà, ko tên ko tuổi. Tuy thế tôi biết là của ai.

Một chiếc đồng hồ mà tôi từng vô cùng thích, mà chưa kịp mua mà người ta báo không còn hàng.

Tôi cứ đứng trân trân ôm dòng hộp quà nhỏ nhắn xinh, nước mắt rơi chầm chầm từ bỏ khóe mi.

Chia tay mà khổ sở thế này? Tôi chẳng hiểu nguyên nhân cái vượt khứ ấy lại quan trọng tới vậy, khi hiện tại người ta đối giỏi với mình như thế.

Trong tình yêu cần từng nào sự bao dung với kiên nhẫn?

Bản thân anh ấy cũng đâu mong muốn có loại quá khứ vỡ như vậy? họ đâu ai có thể chọn đúng bạn ngay tự đầu?

Tôi chạy một mạch, như một nhỏ điên, chả biết trông tôi lôi thôi tới mức nào.

Khi giây thứ nhất anh ấy nhận thấy tôi, ngạc nhiên, rồi lại nhảy cười.

- Em bị đần độn hả, sao đi dép lông ra phía bên ngoài đường, còn bộ đồ áo ngủ này nữa.

Tôi ôm chầm lấy anh ấy, rồi nhảy khóc nức nở.

- vì không đợi được nữa, vì rất thời xưa em sẽ không chạm mặt anh. Em lần chần mình bị sao nữa, cứ như bạn mất hồn vậy. Nói không âu sầu là nói dối, nói ko nhớ anh là nói dối.

- Em đã để ý đến rất nhiều rồi, em đã và đang từng tán tỉnh và hẹn hò người chưa từng vướng bận thừa khứ, tuy thế họ còn chẳng đối giỏi với em bằng anh. Và em cũng nghĩ, thừa khứ bao gồm gì quan trọng chứ? lúc mà hiện tại vì nó mà bọn họ chẳng ai cảm thấy hạnh phúc.

- Em yêu thương anh thì có gì sai? chỉ với em đang nghĩ, trường hợp như em gặp mặt anh sớm hơn thì giỏi biết bao...

Anh thanh thanh vuốt tóc tôi, tôi vẫn nghe thấy giờ đồng hồ thở nhiều năm nhẹ nhè của anh mặt tai. Ko biết một mình anh giấu biết từng nào nỗi bất lực, và tổn thương.

- trường hợp em đã cân nhắc kỹ rồi, thì không vấn đề gì cả. Anh có thể đồng ý ở bên cạnh em cho tới khi, ví như ai đó xuất sắc với em rộng anh, thì cũng không vấn đề gì cả, tới lúc đó tự bản thân anh đang buông tay.

Bài viết liên quan