Truyện Nam Chính Ghen Điên Cuồng

Share:
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy ngôn từ chương, vui lòng bật chế độ hiện hình hình ảnh của trình chuyên chú để đọc.Bắt taxi trở về biệt thự Hứa, cả một đoạn đường dài tiếp tục hối chưng tài, sau cùng chỉ trong cha tiếng cô vẫn về cho tới nhà.

Bạn đang đọc: Truyện nam chính ghen điên cuồng

Tiền giao dịch thanh toán do đám bạn làm trả. Phi vào cổng chính, đi được một đoạn, Âu Tuệ Nhi khựng lại, khía cạnh cắt không còn một giọt máu khi nhận thấy Hứa Nhất chính ngồi trên mẫu xích đu vào vườn.Hứa Nhất chính thấy cô tập tễnh bước vào, song má xanh xao, môi khô cằn, ánh mắt nặng nhọc dự phòng hắn. Ngày hôm nay, hắn chuẩn bị sẵn sàng bỏ cả phù hợp đồng hơn hai tỷ để về lại quê hương đợi cô. Đúng vậy, hắn chính là đang ghen tuông đấy, cô dám cả gan chờ hắn đi rồi, len lén quăng quật nhà theo trai.Ý suy nghĩ của Nhất chủ yếu chẳng khác nào một đứa con nít ích kỷ, nhỏ nhen, luôn khóa chặt rất nhiều thứ của bản thân mình vào lòng, làm cho cô nghẹt thở ngán chường. Hẹn Nhất chính đứng phắt dậy, đi cho cạnh cô nhưng mà nổi đóa:"Em tất cả phải ăn nhầm gan hùm rồi không?"Trong người đang mệt lại chuẩn bị nghe hắn càu nhàu và tồi tệ không chỉ có vậy là phần nhiều trận roi đau ngứa như mưa trút bỏ xuống. Cô cười cợt khẩy:"Anh định đánh tôi nữa à? Đánh bị tiêu diệt tôi luôn đi"Hứa Nhất bao gồm sừng sững body tráng kiện, hắn lặng thinh quan sát cô bằng ánh mắt nổi lửa giận, tay hắn nâng lên định tát Âu Tuệ Nhi mang đến mọc sao đầy đầu, mà lại khi nhận thấy hai tay cô giơ lên đỡ. Hắn lại thôi, rút tay trở về. Quai hàm hứa hẹn Nhất chính hơi đanh lại, hắn núm kìm nén cơn giận cuồng loạn hoàn toàn có thể đánh bị tiêu diệt Tuệ Nhi bất kể lúc nào:"Vào công ty đi, em không nên xuống giường dịp này. Tay em vẫn chưa bình phục"Âu Tuệ Nhi hừ lạnh, dù lồng ngực đập dữ dội như trống đánh, hại hắn mang lại toát các giọt mồ hôi lạnh mà lại cô vẫn tỏ ra ngán ghét, giọng nói cao the thé chanh chua móc họng hắn:"Cũng biết tôi bị thương sao?"Cô nhếch mép khinh thường khỉnh, vứt một mạch đi liền mạch lên phòng. Khuôn phương diện hắn biến đổi sắc, trên trán nổi đầy vạch đen đáng sợ, ủ dột, tức giận cố gắng tay thành quyền. Hứa độc nhất vô nhị Chính lừ đừ đi sau lưng cô, áp ngay cạnh cô bửa lên giường, hắn cúi fan áp xuống môi cô một nụ hôn lạnh bỏng:"Hiện trên em đang bị thương thân thể yếu hèn ớt, hóng khi khỏi hẳn tôi sẽ trị tội em sau. Đừng tưởng bở tôi nhắm mắt đến qua rồi càng ngày càng làm cho tới như thế"Không phục, Âu Tuệ Nhi vùng vẫy, cắn rất mạnh vào môi hắn. Từ đầu đến chân Hứa Nhất bao gồm run lên, thần dung nhan trong đôi mắt u tối hơn cả màn tối của căn phòng không tia nắng lúc này. Hắn đau tuy thế không vạc ra giờ la chỉ hừ lạnh vị trí yết hầu mong chờ cô buông bỏ giận xong.Buông môi hắn ra, Âu Tuệ Nhi nhắm đôi mắt nghiêng mặt qua một bên, tránh ánh nhìn sáng quắc châm bẩm của hắn hướng về cô trong đêm đen. Máu trên môi hắn hòa quyện nuốt trọn vào miệng cô, hương vị tanh tươi ngọt lợ trên đầu lưỡi thật không giống xa cùng với món ăn kinh dị của Mạc Duy. Âu Tuệ Nhi thưởng thức tư vị trả thù và lúng túng đợi hắn cắn lại đâu đó đến nhảy máu đỏ tươi.Nhưng hắn dường như không trả thù, hắn lòm gầy gộc ngồi dậy cạnh Âu Tuệ Nhi. Hẹn Nhất chính luồn mọi ngón tay bé nhỏ dài vào mái đầu dày chắc khỏe bóng mượt của hắn, hắn ra sức giày vò giựt to gan cáu tiết trút giận lên mái tóc của mình, khiến cho chúng rối tung lên như một tên bệnh dịch hoạn.Một tên căn bệnh hoạn điển trai vội vàng vạn lần..."Em giỏi lắm!", hắn hừ lạnh, gằn giọng, một thể tay bật đèn, vực lên một cách nặng nhọc, rồi thoát không còn áo quần đi vào phòng tắm.Tiếng nước rã xối xả bay ra từ phòng tắm khiến cho Tuệ Nhi thức tỉnh mở khổng lồ mắt, đoán chừng hắn đã ngâm mình trong làn nước ấm và trút bỏ giận lên cục xà phòng. Âu Tuệ Nhi hả dạ mỉm cười, cô open phòng tắm, xộc thẳng vào trong. Nhất chính đang ngâm mình trong nước thư giãn trong phòng tắm sứ trắng trơn sang trọng, thoáng giật nảy người trố mắt nhìn hành vi khiếm nhã của Tuệ Nhi.Đây là lần trước tiên cô bạo dạn chủ cồn xông vào hắn như thế. Hẹn Nhất bao gồm có chút không quen, khó khăn thích nghi thoải mái, tuy nhiên vẫn vẫy vẫy tay bảo cô cho tới gần.Âu Tuệ Nhi đứng cạnh bể tắm, cô không bước vào, ánh mắt như thiêu cháy thân thể của Nhất chủ yếu trong làn nước đuối kia, cô nhảy cười:"Chà chà, từ bây giờ tôi mới bao gồm hứng chú ý anh tắm. Thân thể cũng đẹp đấy! Không ghê tởm như tôi luôn tưởng tượng"Cô mức lên một tiếng, ánh mắt lờ mờ khó khăn chớp chớp.

Xem thêm: Từ Khi Em Đến Đây Trong Đời, Lời Bài Hát Giấc Mơ Một Cuộc Tình

Hứa hẹn Nhất chính nghe chấm dứt máu óc sôi sùng sục, định vùng dậy dìm bị tiêu diệt cô trong nước thì mới hay ra..."Em uống rượu sao?""Đâu có", Âu Tuệ Nhi phủ nhận, rõ ràng cô đâu bao gồm uống rượu, nhưng tại sao lại choáng váng nhức đầu, các giọng nói như chén cháo nhão đến do đó chứ, có cái gì đó đang làm việc loạn trong tín đồ cô, các tơ thần kinh gồm vẻ chuyển động mãnh liệt khiến cho Tuệ Nhi căng cứng, đầu giựt tưng tưng. Từ bây giờ cô còn dám nói móc lại hắn, Nhất chính chỉ rất có thể khẳng định một điều đấy là do rượu mạnh tác động ảnh hưởng đến. Bước thoát ra khỏi bồn tắm, góc nhìn hắn ráo hoảnh nhìn vóc dáng xiu quẹo ngà ngà say của Tuệ Nhi nhưng mà thở dài:"Tôi dìu em mang đến giường, chớ chạy loạn nữa"Âu Tuệ Nhi như phân phát cáu, cô ra sức cắm vào đầu ngón tay hắn, chán ngán nhả ra rồi gặm tiếp vào bắp tay hắn, cắm rồi nhả do dự bao nhiêu lần. Hứa Nhất bao gồm vẫn đứng yên để Tuệ Nhi cắn, bên trên tay bên trên vai, ngực nổi đầy vệt răng bé dại nhắn, xanh tím gồm đủ. Mệt mỏi rồi, cô tựa vào lòng ngực hắn nghỉ ngơi, hô hấp cũng trở thành nặng nhọc, nước mắt tuôn lã chã:"Hứa Nhất đó là đồ tồi""Ừ, tôi là đồ tồi", ngước mắt ngân ngấn nước nhìn hắn, Âu Tuệ Nhi thấy thần thái trong song ngươi đen lấy ấy như được bao bọc bởi một lớp nhung mượt mại, thân thương như làn nước trong xanh soi rọi nhẵn hình cô. Âu Tuệ Nhi va vào má hắn, hưng phấn lạ thường, cô cười cợt khúc khích:"Đồ tồi, vật tồi, thiết bị tồi""Tôi là đồ dùng tồi". Hắn lập lại lời nói của Tuệ Nhi một biện pháp rõ ràng, khẽ cúi đầu giáp gần vành tai cô, hắn ôn nhu, sủng nịnh:"Đồ tồi này sẽ không còn để em ngủ ngon đêm nay đâu"Đôi má Âu Tuệ Nhi đỏ ửng, từ đầu đến chân khô khan lạnh bừng, cô tấn công nhẹ vào lồng ngực hắn:"Xấu xa.Sau kia dựa cục bộ cơ thể, cạn kiệt sức lực cho nên cô mặc kệ thân thể dành được hắn đỡ tuyệt không, cô mệt mỏi quá, đầu thật sự siêu choáng. Thốt nhiên nhớ ra món ăn kỳ quái ác của Mạc Duy, cô thầm kêu trời, chần chờ anh ta đã quăng quật gì vào đó mà khiến cô giận dữ đến bởi vậy nữa. Cô ngoan ngoãn nhắm mắt, không làm càng làm cho quấy, im lặng để hắn ẵm quay trở lại giường. Lúc đặt cô xuống, hắn new hay cô đã nhu thuận ngủ ngoan rồi, gạch sợi tóc mai bên má cô lên, hắn ngọt ngào hôn dịu trán Tuệ Nhi:"Ngủ ngon"Âu Tuệ Nhi cựa quậy, tay không hề thuốc tê yêu cầu đã bước đầu có xúc cảm đau, cô nhíu mi, nhăn mặt, không tỉnh khỏi giấc nồng cơ mà tham luyến ở bò lên người Hứa duy nhất Chính. Còn ngang nhiên ở sấp lên người hắn, tìm tứ thế dễ chịu nhất để ngủ tiếp.Mới sáng sủa sớm Hứa độc nhất vô nhị Chính đã biết thành cô hành hạ và quấy rầy giấc mộng, hắn chậm chạp mở mắt đón nắng cũng giống như thâu tóm tất thảy hình ảnh của cô vào đáy mắt vứt bỏ những cụ thể xung xung quanh vào góc mờ. đột nhiên một cỗ yêu thương thương dơ lên trong tim, hắn mến yêu vuốt nhẹ vào lưng cô, dỗ dành giấc ngủ mơ màn âu sầu ở nhì cánh tay."Tuệ Nhi?", hắn khẽ hotline cô. Không có tiếng đáp trả chỉ với hơi thở đều đều và song ngực mềm mại hơn nhung dán chặt vào hắn.Hơi thở hắn rối loạn, bao gồm chút bất ổn. Hứa Nhất bao gồm than ko ổn, cậu bé lúc nào đã bao gồm phản ứng dựng thẳng lên cấn vào bụng dưới Âu Tuệ Nhi. Giấc ngủ của cô ý bị động, đôi mắt ngái ngủ thơ ngây quá đỗi yêu thương kiều như một đứa nhỏ nhắn chăm chăm đối diện với hắn.Hứa Nhất thiết yếu xoay bạn để cô gối lên tay, lưng tựa vào lồng ngực dày vạm vỡ vạc của hắn. Bàn tay khổng lồ ma quái chậm trễ không chút hễ tĩnh vén tà váy đầm ngủ mà tối qua hắn nặng nề mặc mang đến cô lên. Bóp nhẹ, bờ mông tròn trĩnh vẫn nằm gọn gàng trong tay hắn. Tốt nhất Chính khó khăn nuốt từng dòng nước bọt xuống cuống họng, ngăn cho tiếng rên rỉ nho nhỏ tuổi từ yết hầu thức tỉnh cô. Thoát nhanh cậu bé, hắn chuyển tay khuấy rượu cồn nhẹ nhàng cô bé nhỏ ươn ướt của Tuệ Nhi. Cô cựa quậy, ưm lên một tiếng dễ chịu rồi lim dim ngủ tiếp.Hứa Nhất bao gồm thấy sẽ đủ d*m thủy, hắn tiến vào cô không thực sự khó khăn, nâng một chân cô lên tương đối cao chút, hắn tự từ nhịp nhàng đẩy vào rồi rút ra. Trải qua 1 trận triền miên ở đầu cuối hắn cấp thiết nhẹ nhàng được nữa, hứa hẹn Nhất chủ yếu hơi thở đứt quãng nhịn mang đến nội thương rồi, hắn nắm lấy bờ eo không rườm rà của cô, dốc rất là để nhất trí cơn đụng dục thèm khát dịp sớm mai.Âu Tuệ Nhi tất nhiên bị đả động mạnh dạn tỉnh giấc, dở mếu dở cười cợt nằm im mặc hắn phạt tiết điên cuồng chiếm lấy.Ái tình qua đi, Nhất thiết yếu thở dốc ôm chặt lấy Tuệ Nhi, hắn mỉm cười ranh mãnh:"Tôi nghĩ về lại rồi, từ bây giờ rất thích hợp để trừng phạt em. Có thể xử phạt bằng cách này hay phương pháp khác, nhưng tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhất chỉ có thể là đây"Hắn càng cười cợt càng trông dâm đãng, bọng đái đưa tía ngón tay ám chỉ bố ngày cấp thiết xuống giường, rồi mân mê vuốt ve sầu cả khuôn ngực Tuệ Nhi khiến lông tơ cô dựng đứng, trao tráo ánh mắt hắn đầy mệt nhọc mỏi.Hứa Nhất đó là trâu xuất xắc bò, rất có thể không mệt mỏi sao?
*

Bài viết liên quan