Thơ về con gái dịu dàng

Share:

Tổng hợp thơ hay họa ảnh đẹp về những cô gái miền quê trông thật dịu dàng với trang phục giản dị nhưng rất đẹp và dễ thương.

Bạn đang đọc: Thơ về con gái dịu dàng


*

NÉT DỊU DÀNG, CHÂN CHẤT CỦA NHỮNG THÔN NỮ TRONG THƠ

Dưới đây là tổng hợp những bài thơ hay khi nói về tình yêu cùng những đức tính tốt đẹp của những cô gái miền quê. Những cô gái xuất hiện trong thơ với sự chịu thương, chịu khó, cùng đức tính thật thà, đáng yêu với nhiều cung bậc cảm xúc trong tình yêu…

#01.

EM GÁI MIỀN QUÊ – Thơ: An Giang Bùi

Đường vắng chiều đông gió lạnh vềThương người em gái chốn miền quêNhà neo con bé chồng xa vắngNhấm nhẳng mưa giăng kín lối về.

Mong manh áo vải tấm thân gầyCàn khôn trĩu nặng gánh trên vaiNuôi con vất vả quên ngày thángThấp thoáng chiều tà xuân sắc phai.

Một bài thơ, tuy ngắn nhưng thật hay và đầy ý nghĩa, làm nổi bật lên những đức tính chịu thương, chịu khó, tảo tần của người con gái miền quê lam lũ khi là người thay thế cho trụ cột của gia đình. Cũng chính là nét đẹp xưa nay khi nhắc về người phụ nữ Việt Nam Trung hậu , Đảm đang.

#02.

EM SẼ HÁT BÀI TÌNH CA TRÊN LÚA – Thơ: Phú Sĩ

Em sẽ hát bài tình ca anh nhéCó cánh cò gánh nặng nợ tình quêCó đồng chiều làn khói tỏa trên đêHương lúa chín nhà nông về quang gánh

Em sẽ hát chiều ngọt lành biển lúaLụa xanh màu uốn lượn múa trao duyênMây lững lờ xua hết nỗi ưu phiềnChú mục đồng cười ngả nghiêng hớn hở

Em sẽ hát lời bài ca duyên nợDưới trăng vàng trăn trở mấy mùa xaThuở anh đi hẹn ước buổi giao hòaTình thắm mãi bao thiết tha mong đợi

Em sẽ hát Bài tình ca còn dởTiếng sông dài thương nhớ mãi còn đâyDẫu bao năm mùa nước nỗi hao gầyCâu vọng cổ vẫn đong đầy tình nghĩa.

Bài thơ chính là bản tình ca tự hào của người thôn nữ, mang nỗi nhớ về miền quê yêu dấu với những cánh cò, biển lúa, với những làn khói toả trên đê ngày gặt, với tình yêu tha thiết mà cô muốn kể cho chàng trai nghe với nhịp điệu đầy yêu thương da diết…


*

#03.

GÁI QUÊ – Thơ: Dạ Yên

Tui đây miệt gái lúa thơm nà…Thiệt bụng mần sao hỏng dối ngoaCó quởn ghé dìa quê một chuyếnRắp gì cứ ở lợi đường xaMình ên chớ biết ưng người lạNợ rặt trình thưa đón lộ raPhận gái trầu cau theo sính lễTheo chồng … bỏ lúa miết rồi đa…

Cô con gái miền Tây đẹp như lúa thơm mà tính tình ngay thắn chẳng dối ngoa. Bài thơ là sự thổ lộ tình yêu làm chúng ta hình dung lên một điều gì đó rất thẳng thắn trong tình yêu của cô gái – Có yêu thì nói rằng yêu. Đó cũng là nét đẹp của những cô gái miền Tây thật thà, dễ thương.

Xem thêm: Bàn Kê Laptop Xoay 360 Độ - Bàn Laptop Đa Năng Xoay 360 Độ


*

#04.

NGƯỜI QUÊ – Thơ: Thụy

Người ở quê tôi nết thật thàNghĩ sao làm vậy hỏng điêu ngoaHồn trong ý nguyện thương thì giữChớ chẳng lời đơm bụng tính xaCái ngả tư lòng đâu thể biếtĐường tim vạn lối ngẫm gì raNhiều khi cũng sợ tuồng ong bướmNhỏ nhẹ bên tai… bẫy đó à…!

Và đây cũng là một bài thơ hay khi nói đến tình yêu của người con gái miền quê. Nhưng khác với cô gái trong bài thơ số 3, ta có thể thấy được sự ngại ngùng, e dè của cô khi bước vào đường tình yêu. Thân gái mười hai bến nước, cô cũng có sự đắn đo, rụt rè trong tình yêu, tình yêu của một cô gái mới lớn thật nhiều cung bậc.


*

#05.

GÁI QUÊ 2 – Thơ: Minh Đồng

Con gái quê tôi rất thật thàCái người cái nết chẳng gian ngoaQuanh năm quanh quẩn cùng đồng ruộngCả tháng quây quần ngại tỉnh xaLòng dạ thẳng ngay không úp mởTính tình chất phác toạc bung raNhưng đừng thấy dễ mà khinh thịGia giáo nho phong …giữ lễ à!!!

Bài thơ phát hoạ lên người con gái miền quê thật thà, nhưng thằng thắn trong tình yêu. Nhưng vì lễ nghĩa Nho giáo, cô cũng có những ngại ngùng của riêng mình. Một sự cảnh báo dễ thương đến những chàng trai, yêu thì yêu nhưng nhớ giữ Lễ nhé…

#06.

VỀ QUÊ – Thơ: Thanh Tùng

Về quê vui với ruộng đồng,Chiều chiều dạo bước, cho lòng thảnh thơi.Bon chen chi ở một nơi,Phồn hoa đô thị, người người đua tranh.

Về quê em đó cùng anh,Hai ta một túp lều tranh thắm tình.Anh đây em đó đôi mình,Trăm năm hạnh phúc, nghĩa tình đậm sâu.

Bài thơ với thể thơ lục bát dường như là một lời nhắn nhủ, một mong muốn của cô gái muốn được xây dựng hạnh phúc với người yêu nơi chốn miền quê thanh bình, muốn rời xa nơi đô thị phồn hoa, tìm về miền quê yêu dấu, cùng với một túp lều tranh, hai quả tim vàng.


*

#07.

GÁI QUÊ – Thơ: Hồng Ngoãn

Thân em bùn đất nhuộm màu nâuHạt giống em ươm sẽ đẹp màuNắng đổ trưa chiều em vẫn mảiMồ hôi thấm đẫm giữa đồng sâu

Chốn quê vất vả em từng trảiPhố thị đèn hoa chẳng dám cầuPhận gái quê nghèo em thấu hiểuĐầu hôm sớm tối chẳng buồn đâu !Bài thơ thất ngôn phát hoạ lên những nét đẹp của người con gái quê, thật thà, chân chất, chẳng dám mộng cao sang chốn phồn hoa đô thị. Miền quê ấy, dẫu có thấm đẫm mồ hôi, nhưng là nơi cô lớn lên, thấu hiểu được những khó khăn nhưng chẳng ngại ngần.

Các bạn vừa thưởng thức những bài thơ hay miêu tả nét đẹp của người con gái miền quê với nét thật thà, chân chất, chịu thương chịu khó, và cũng thật đẹp trong tình yêu. Các bạn hãy để lại những dòng bình luận bên dưới nhé. Minhmap sẽ tiếp tục cập nhật…

Bài viết liên quan