Cậu bé bán vé số ngồi ngủ gục một cách ngon lành trên đường

Share:

Theothống kê không thiết yếu thức, ở thành phố hồ chí minh có hàng nghìn trẻ em hành nghề chào bán vé số. Số đông các em đến từ các tỉnh khu vực miền trung và miền tây-nam bộ, mái ấm gia đình nghèo khó. Tuy vậy các em đều phải có chung mơ ước là được cho trường đi học, nhưng yếu tố hoàn cảnh sống cấm đoán phép…

Ngô Quốc Thống (học sinh lớp 5 Trường tiểu học tiên phong hàng đầu Hòa Phú, H.Tây Hòa, Phú Yên)luôn mơ ước được cho trường như bao bằng hữu cùng trang lứa. Nhưng cuộc sống đời thường khó khăn buộc em phải ngày ngày cùng người người mẹ rảo bước trên những tuyến phố Sài Gòn, buôn bán từng tờ vé số nhằm kiếm sống. Con đường đến ngôi trường của em còn xa thẳm vợi…

thân trưa hè nắng và nóng gắt, hai người mẹ con thắng lê những cách mệt nhọc trên tuyến phố Trần Quốc Thảo (quận 3), xấp vé số bên trên tay hứng phần đa giọt những giọt mồ hôi từ trán rơi xuống. Ngày nào cũng vậy, hai chị em con bắt buộc cuốc bộ cả rộng chục cây số để mưu sinh.

Bạn đang đọc: Cậu bé bán vé số ngồi ngủ gục một cách ngon lành trên đường

*

Haimẹ con chị Thuận – nhỏ nhắn Chiến mưu sinh trên phố với xấp vé số bên trên tay

Ởtuổi 11, hầu hết đồng đội cùng trang lứa số đông được cho trường. Cơ mà Thống cùng rất một vài ba người chúng ta cùng lứa cần xa quê bên Phú Yên, cùng phụ huynh trôi dạt vào sài gòn kiếm sống bởi nghề buôn bán vé số - mẫu nghề phổ biến của đa số người Phú yên ổn tha hương ước thực.

Quan sát cậu bé, không nặng nề để nhận ra một điều, rằng cứ hễ thấy hầu hết đứa trẻ đi học về, tung tăng trên tuyến đường hay ngoan ngoãn ngồi sau xe pháo mẹ, cha, cậu bé xíu đều nhìn với sự thèm thuồng lộ rõ vào ánh mắt. Chắc rằng do cuộc sống thường ngày kham khổ đào luyện từ nhỏ nên bắt đầu 11 tuổi, cậu nhỏ xíu đã có góc nhìn rắn rỏi và cam chịu đựng như bạn lớn. Bởi vì vậy mà khi mời khách sở hữu vé số, cả người móc bóp ra sở hữu hay fan xua tay từ bỏ chối, em mọi cười.

Cậu đề cập rằng, mới thời gian trước em còn được đi học, nhưng vị dịch bệnh, phần trường phải tạm dừng hoạt động dài ngày, phần người mẹ cậu đề nghị nghỉ buôn bán 1 tháng, mái ấm gia đình túng quẫn, phải sau đợt “nghỉ dịch”, cậu theo bà mẹ vào thành phố sài thành kiếm sống cho đến tận bây giờ. “Đây là lần trang bị 6 con vô sài gòn bán vé số cùng mẹ. Rất nhiều lần trước chỉ vô khi nghỉ hè, tuy thế lần này chưa chắc chắn đến lúc nào mới trở về quê để đi học lại. Bởi mình mẹ bán không được sống, con nên phụ góp thôi”, em mang lại biết.

Xem thêm: Chuyện Một Cây Cầu Đã Gãy _Trầm Tử Thiêng, Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gãy

cùng “lộ trình” cùng với Thống làNguyễn Đình Phú (13tuổi,học sinh lớp 7 Trường thcs Trường Chinh, H.Đông Hòa, Phú Yên), cùng cậu “em út” Hồng Thanh Thuận, mới 7 tuổi, quê ở huyện Kế Sách, Sóc Trăng.

Thuận có gương mặt sáng sủa, các giọng nói còn non nớt, nhưng lại đã tất cả “thâm niên” hai năm trong nghề. Hằng ngày, nhỏ nhắn lẽo đẽo theo chị em cuốc bộ khoảng tầm 15-20km, mặc trời nắng tốt mưa, rong ruổi trên những con phố khoanh vùng quận 1, quận 3 để kiếm từng đồng bạc bẽo thấm đẫm mồ hôi. Chị Thạch Thảo Chiến, người mẹ Thuận, cho biết gia đình rất quá, hai vợ ck bám trụ ở tp này đang 5 năm. Ck chạy xe cộ ôm, còn chị thìngay từ đầu đã thêm bó vớinghề cung cấp vé số. "Từkhicó béThuận đi buôn bán cùngthìđỡ hẳn, tín đồ ta thấy thương nên chọn mua nhiều, bán tốt gấp đôiso với trước. Nhưng nhiều khi thấy con đi nhiều căng thẳng thương lắm. Tính hai chị em con ráng buôn bán thêm thời hạn nữa rồi gửi nhỏ xíu về quê cho đi học, hoặc tìm khu vực học miễn giá thành ở sài Gòn, chứ đời nào suốt đời bươn chải đi chào bán vé số như mẹ, tương lai sẽ ra sao", chị Chiến trung tâm sự.

*

Tạm gác lại niềm mơ ước được đi học, nhiều trẻ nhỏ phải rong ruổi bên trên những con phố bán vé số mưu sinh

trằn Tấn Khôi,9tuổi, quê huyệnLong Phú, Sóc Trăng,mới 9 tuổi nhưng lại đã 4năm đibán vé số. Hồinhỏ thì bà bầu bồng theo, hoặc dắt tay đi bán, tuy vậy lên 7 tuổi thì cậu đã rất có thể “độc lập tác chiến”, mỗi ngày bán xấp xỉ 100 tờ, góp vào “ngân sách gia đình” 3-4 triệu đồng/tháng. Khôi nói rằng, em rất mong muốn được đi học, nhưng một phần vì phụ huynh không có tiền nhằm đóng học phí, download sách vở, phần nữa, em lo là nếu như mình nghỉ chào bán vé số để tới trường thì phần “thu nhập” nhưng em mang về cho bố mẹ hằng tháng sẽ bị thiếu hụt, gia đình đã túng thiếu càng trở bắt buộc kiệt quệ hơn. Nghĩ vậy, buộc phải trước giờ em không hề dám hé răng nói với phụ huynh về mơ ước nhỏ tuổi bé của mình.

sáng sớm, đông đảo cậu bé bỏng ấy đang bước thoát ra khỏi phòng trọ chật chội để rong ruổi bên trên những con đường tp sài gòn hoa lệ. Mãi đến tối mịt, lúc nhiều mái ấm gia đình đã sẵn sàng đi ngủ, những em bắt đầu trở về nhà. Đói, mệt, nhưng phần lớn cậu bé xíu ấy vẫn cảm thấy ấm lòng khi bao gồm khoản chi phí nho bé dại mang về cho phụ vương mẹ, nhờ này mà bữa ăn mái ấm gia đình không mang đến nỗi thiếu hụt cơm, nhạt muối…

Vớicác em, điều mong ước thiết thực tuyệt nhất là ngày nào cũng bán được rất nhiều vé số. Còn rất nhiều ước mơ không giống đành tạm bợ gác lại phía sau…

Bài viết liên quan